Chuyên ngành Đào tạo
[19/5/2015]

Nhà triết học Hi Lạp Platon có một câu nói nổi tiếng: “Chiến thắng bản thân là chiến thắng hiển hách nhất”. Sở dĩ Platon kết luận như vậy bởi vì “Chiến thắng mình tức là phải tự mình rèn luyện, học hỏi để khắc phục những hạn chế về trí tuệ, hạn chế về sức khỏe thể lực và tinh thần, phải tự mình chống lại những nỗi sợ hãi, vượt qua những nỗi buồn, tự mình giải tỏa được những sự day dứt tự dày vò bản thân, khắc chế được những cơn nóng giận, tự mình vượt qua được những sự chán nản, bất lực để giữ vững nhiệt huyết trong lòng, tự mình chiến thắng chính thói lười biếng, ham phù hoa, xa xỉ, tự mình bắt mình, cho phép mình phải thật thà, trung thực, thẳng thắn mà không đến mức thô lỗ, tự mình phải có lòng khoan dung độ lượng, hòa thuận với người và với mình để chống lại  sự giả dối, tính tham lam, sự ghen ghét, óc đố kỵ, tự mình phải gạt bỏ một cách tự giác những si mê thường tình để đạt tới mục tiêu lý tưởng…

Vì sao chiến thắng chính mình lại là chiến thắng hiển hách nhất? Bởi vì đây là  một cuộc chiến vô cùng khó khăn, gian khổtrong cuộc chiến này ta rất khó  nhận biết kẻ thù để có thể thẳng tay đấu tranh với chúng. Chúng lẩn trốn bên trong chúng ta, chúng còn được mặt xấu bên trong chúng ta dung túng, bao che, ngụy biện. Những cái tặc lưỡi “thôi mặc kệ”, những ham muốn luôn luôn thúc giục, những mệt mỏi chán chường thường xuyên dễ dàng xuất hiện sau mỗi lần có nguy cơ thất bại hoặc đã thật sự thất bại. Ngọn lửa nhiệt huyết để cống hiến ích lợi cho xã hội sẽ nhanh chóng bị dập tắt nếu gặp vài sự phản kháng hoặc không hưởng ứng nào đó.

Thậm chí, trong cuộc chiến với bản thân này, ta có thể không những không có người dẫn đường chỉ lối, không có người cổ vũ, không có người kiểm tra, giám sát nhắc nhở thường xuyên mà nhiều khi còn có những kẻ xấu bên trong ta, trong bạn bè, người thân của ta rủ rê ta, cưỡng ép ta hư hỏng cùng với họ, ngăn cản ta bằng những lời châm chọc mà ta không chống lại hoặc không chống lại được khi họ thấy ta có sự khác biệt với những cái xấu hàng ngày họ có,  …

Thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên dưới thời đại của Hồ Chí Minh. Bởi vì Người không những đã làm gương cho chúng ta về sự bền bỉ, kiên nhẫn và sáng tạo trong cuộc chiến đấu và chiến thắng chính bản thân mình. Mà Người còn để lại cho chúng ta những bài học kinh nghiệm vô cùng quý giá như thứ cẩm nang thần kỳ giúp chúng ta tự vượt lên chính bản thân trước những sóng gió và cám dỗ của cuộc đời, giúp chúng ta tự bồi dưỡng, củng cố phẩm chất đạo đức của mình. Với thân hình mảnh khảnh lại xuất thân từ một gia đình vốn không phải thường xuyên lao động những công việc nặng nhọc, vậy mà Người đã thường xuyên rèn luyện thể lực để giữ sức khỏe, có thể trải qua những công việc vất vả của một người công nhân, bồi bàn, phụ bếp…Để khắc phục tình cảnh không được đến trường học hành bài bản, Người đã tự học, tự nghiên cứu để tích lũy kiến thức cho mình, và trong quá trình tích lũy kiến thức đó, Người cũng tự mình phân tích, rút kinh nghiệm, giữ vững định hướng để lọc bỏ những gì không tốt; sửa đổi, bổ sung những điều tích cực do chính Người tự đúc rút được, giữ lại và phát huy những cái hay của thiên hạ, tiếp biến bằng trí tuệ và bản lĩnh của mình. Người đã tự mình vượt qua những nỗi đau buồn vô hạn vì mất đi những người thân yêu nhất của mình từ khi còn nhỏ tuổi, và cũng không vì thế mà mất đi chí hướng. Trong quá trình tự rèn mình và giúp đỡ đồng chí, đồng bào của mình rèn luyện đạo đức, sửa đổi tác phong, lối làm việc, Người tất yếu phải nhận thấy một cách sâu sắc những thói hư, tật xấu, những hạn chế của mọi người. Tuy nhiên, Hồ Chí Minh đã luôn luôn giữ bình tĩnh và hết sức kiên nhẫn để góp ý cho mọi người cùng sửa chữa chứ không áp đặt hoặc lợi dụng cương vị của mình để đe nẹt ai bao giờ. Người mặc dù rất mực cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, nhưng vẫn có lòng khoan dung độ lượng đối với những người “lầm đường lạc lối”, vẫn quan tâm, lo lắng cho họ và sẵn lòng tha thứ nếu họ biết sửa chữa lỗi lầm…

Hồ Chí Minh không bao giờ tỏ ra kiêu ngạo, không ghen tị, không phân biệt hơn kém, không đàm tiếu, không tham lam, không những không làm điều ác mà còn luôn luôn làm điều thiện, luôn tự sửa đổi, nhún nhường và tha thứ…Những điều đó không phải là những gì quá khó khăn, phức tạp. Có nhiều điều chúng ta biết nên làm mà làm chưa được, có những điều biết không nên làm mà vẫn làm, còn Hồ Chí Minh thì ngược lại “việc thiện dù nhỏ mấy cũng làm, việc ác dù nhỏ mấy cũng tránh”, vì thế những điều bình thường, giản dị ở Người đã làm cho Người trở nên vĩ đại.

Nói như thế để biết là không chỉ riêng Hồ Chí Minh mới có thể trở thành người có đầy đủ các phẩm chất đạo đức cách mạng, mà mỗi chúng ta đều có thể học tập và làm theo tư tưởng, tấm gương đạo đức của Bác để tự chiến đấu và chiến thắng chính bản thân mình. Để giúp những người cách mạng xây dựng đạo đức mới, Hồ Chí Minh đã căn dặn chúng ta phải tuân thủ những nguyên tắc về rèn luyện đạo đức như: tu dưỡng đạo đức suốt đời, phải nói đi đôi với làm, nêu gương về đạo đức, xây đi đôi với chống để có thể có được những phẩm chất đạo đức cần thiết của người cách mạng “trung với nước, hiếu với dân; cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư; yêu thương con người, sống có tình nghĩa và tinh thần quốc tế trong sáng”.

Trong cuộc chiến đấu với chính bản thân mình, Hồ Chí Minh có thể cô độc vì không có ai ở bên giúp đỡ, chia sẻ và luôn phải tự mình vượt qua tất cả. Còn chúng ta, dù sao cũng đã có Bác luôn cổ vũ động viên để chúng ta vững bước tiến lên. Mỗi khi chúng ta mỏi mệt, chán chường có thể buông xuôi, bất lực, nghĩ về Bác lòng ta sẽ “trong sáng hơn”, bởi chỉ cần nghĩ về những khó khăn gian nan khổ cực, những nỗi đau mà Bác đã trải qua, ta sẽ tự mình thức tỉnh, Bác đã vượt qua được để làm nên những điều vĩ đại nhất, tại sao ta không cố gắng để học tập và làm theo Bác, dù chỉ một phần?

 

 

Ths. Nguyễn Thị Hải Vân

Các tin khác

Bản in  

Gửi bạn bè  Lên đầu trang     Trở về
 

Ngành Dược

Ngành Nha

Ngành Điều dưỡng

Địa điểm

Các Thể loại tin tức khác
 
ĐĂNG NHẬP NHANH
  Liên Kết
Website đào tạo